Tương kế tựu kế

Năm 1984, ở thị trấn Lạc Tòng, thành phô” Thuận Đức xuâ”t hiện chiếc bình nước nóng được chế tạo thủ công đầu tiên. Mặc dù đó không phải là bình nước nóng đầu tiên được chế tạo tại Trung Qụốc nhưng sản phẩm này đã làm cho hàng ngàn hàng vạn người Quảng Đông biết đến bình nước nóng, vì thế, có thể coi bình nước nóng hiệu “Thần Châu” là nhà sản xuất đầu tiên.

Năm 1988, “Thần Châu” nổi lên ở Quảng Đông, tỷ lệ chiếm lĩnh thị trường may loc khong khi coway của nó đứng dẫn đầu trong số hơn 60 nhà sản xuât trên toàn quốc. Lúc này, “Thần Châu” vẫn chưa nếm trải vị đắng của cạnh tranh.

Thế nhưng, vẫn ở thành phố Thuận Đức, bắt đầu có một con thỏ ranh mãnh gặm cỏ quanh tổ của “Thần Châu”. Một xí nghiệp sản xuât bình nước nóng khác có tên “Vạn Gia Lạc”, chỉ cách “Thần Châu” một cây số đang lặng lẽ vươn lên. Đầu tư giai đoạn đầu của “Vạn Gia Lạc” lên tới 120 triệu tệ, nhập toàn bộ công nghệ tiên tiến của Nhật Bản và Tây Đức, được gọi là xí nghiệp hợp doanh quy mô lớn nhất, công nghệ sản xuất tiên tiến nhất trên toàn quốc, đang dần xưng bá trong lĩnh vực bình nước nóng.

>> Xem thêm sản phẩm giá phù hợp mọi đối tượng may loc khong khi daikin

Một thời gian sau, những khách hàng tới Thuận Đức để đặt mua bình nước nóng, nhưng đi đến thị trân Lạc Tòng, họ lại rẽ ngang đường, bỏ “Thần Châu” mà sang “Vạn Gia Lạc”, chỉ còn một bộ phận nhỏ khách hàng là vẫn lưu luyến với “Thần Châu”. “Thần Châu” không chịu khuất phục, họ quyết phải so tài cao thấp với “Vạn Gia Lạc”, một cuộc cạnh tranh đã kéo màn, hai bên đều nắm lấy pháp bảo quảng cáo, không chịu kém ai. Khi “Thần Châu” tuyên truyền trên các phương tiện thông tin đại chúng ở Quảng Đông rằng: “Bình nước nóng “Thần Châu”, an toàn lại tiết kiệm” thì thái độ của đối thủ là: “Vạn Gia Lạc đâu chỉ đơn giản là an toàn và tiết kiệm”. Rồi vẫn chưa cảm thây hài lòng, nhâ’t định phải để cho đối thủ thần phục mới hả lòng hả dạ, thế là hai bên kể tên nhau để “xung trận”: “Vạn Gia Lạc vượt khỏi “Thần Châu”, thách thức hàng ngoại”. Đối thủ đáp lại: “Chất lượng “Thần Châu”, “Vạn Gia còn theo ốm”. Hai bên lại cân bằng. Người ngoài thấy hai bên cỏ vẻ ít lịch thiệp với nhau, nhưng cũng thích thú khi thưởng thức trình độ chơi chữ cùa họ.

Cuộc chiến quảng cáo không thể quyết định được vấn đề thắng thua của cuộc cạnh tranh, hơn nữa hai bên cũng chưa từng so đo cao thấp. Nhưng xét về thực lực tổng thể vào cuối những năm 80 mà nói, “Vạn Gia Lạc” nhỉnh hơn. “Thần Châu” cũng không chịu kém, năm 1988 bắt đầu tiến hành hiện đại hoá công xưởng “thành Thần Châu”, nâng cao năng lực sản xuất của mình. Trong cuộc cạnh tranh liên miên ấy, doanh thu bán hàng của cả hai đều không ngừng tăng trưởng. Khách quan mà nói, kết quả có được là do nhu cầu của thị trường lớn. Hiệu quả lớn nhất của cuộc chiến quảng cáo hữu dũng vô mưu trên mang tới là, mức độ nổi tiếng của hai bên ngày càng lên cao, cùng với việc thị trường tiềm năng không ngừng được khai thác thì doanh tiêu của cả hai bên tất nhiên cũng không ngừng tăng lên.

Tương kế tựu kế

>> CỜ BẠC CHẮN

Trong việc dùng minh tinh làm quảng cáo thì “Vạn Gia Lạc” đi đầu. Năm 1988, các đài truyền hình toàn quốc Trung Quốc phát sóng các bộ phim “Kinh hoa xuân mộng”, “Vạn thuỷ thiên sơn tổng thị tình”, thế là “Vạn Gia Lạc” mời diễn viên chính là Uông Minh Thuyên làm mẫu quảng cáo. Hiệu ứng danh nhân rất rõ rệt. Một thời, lượng tiêu thụ may loc khong khi sharp của “Vạn Gia Lạc” tăng vọt.

“Thần Châu” thì muộn một bước. Đến năm 1991, họ cũng mời một minh tinh Hồng Kông – Thẩm Điện Hà – con người mang phong cách hài hước, làm mẫu quảng cáo cho mình. Đây là một minh tinh rất được mọi người mến mộ và độ nổi tiếng cũng tương đối cao. Cô đã khiến lượng tiêu thụ “Thần Châu” tăng vọt. Năm đó, khoảng cách về lượng tiêu thụ giữa “Thần Châu” và “Vạn Gia Lạc” đã được kéo gần lại.

Điều cần nói rõ là, trước điềú này, “Vạn Gia Lạc” đã thua một bàn rất đau. “Vạn Gia Lạc” không giỏi lợi dụng hiệu quả quảng cáo trong những hoạt động công cộng. Mùa xuân năm 1990, ủy ban Á vận hội lần thứ 11 đã đi khắp nơi tìm nhà sản xuất “ngọn đuốc thiêng Á vận hội” mà vẫn chưa tìm được. Họ đến Quảng Đông, tìm đến gõ cửa “Vạn Gia Lạc” nhưng bị nhà sản xuất coi là một món hàng nhỏ chẳng có giá trị bao nhiêu nên từ chối sản xuất. “Vạn Gia Lạc” không ý thức được sự thâ’t sách của mình trong hành động này.

Ra khỏi cửa “Vạn Gia Lạc”, họ quyết định tìm đến “Thần Châu” tìm vận may. “Thần Châu” đang muốn lợi dụng mọi cơ hội để tăng thêm sức cạnh tranh với đối thủ mạnh của mình. Họ đã nhìn ra và chớp lấy cơ hội này. Đó

quả là một thứ vũ khí cạnh tranh mà “đi mòn giầy sắt tìm cũng không được, nay bỗng nhiên bay đến chẳng mất một xu”. Thế là họ không hề do dự tiếp nhận hợp đồng mà lúc đó xem ra lỗ vốn này. Nhà sản xuất “Thần Châu” chẳng cần đến 100 ngày đã chế tạo thành công ngọn đuốc thiêng cầm tay ấy. Người ta coi đó như một phát minh lấp khoảng trông của Trung Quốc và đăng tải lên các phương tiện ‘ thông tin đại chúng. Thế nhưng, với’”Thần Châu”, mức độ nổi tiếng nhờ điều này còn cao hơn rất nhiều so với làm quảng cáo. Họ đã trở thành điểm nóng được giới thông tâ’n chú ý.

“Thần Châu” không thoả mãn với việc chỉ làm đôl tượng thông tin cho giới báo chí, họ tự mình tạo ra tin tức. Họ triển khai kế hoạch quảng cáo trưng cầu làm câu đối cho “ngọn đuốc thiêng”. Trong lịch sử quảng cáo, khó có hoạt động nào có được tầm ảnh hưởng rộng lớn như vậy: họ nhận được 103 vạn bức thư dự thi, hơn 800 vạn cầu đối.

Nếu tính cả số người quan tâm tới việc đó nhưng không viết câu đối dự thi thì số lượng còn gấp 3 lần con số 103 vạn.

Nếu tính cả số người tuyên truyền cho nhau về sự kiện đó thì sô lượng còn lớn hơn nhiều. Đây là hành động có sự sáng tạo và thu hút số lượng người chú ý lớn nhất trong các chiến dịch quảng cáo. Mây tháng sau, mọi phương tiện thông tin đại chúng trên toàn Trung Quốc đều đưa tin, Tổng bí thư Trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân tay giương cao ngọn đuốc thiêng Á vận hội hiệu “Thần Châu” đã đi chặng đường hàng ngàn cây số, điều này được ít nhất là hơn nửa tỷ người Trung Quốc biết đến. “Vạn Gia Lạc” lỡ mất thời cơ, hối hận không kịp.

BÌNH LUẬN

“Một nước bất cẩn, cả bàn thất thế”, “Vạn Gia Lạc” mặc dù không thát bại hoàn toàn trong cuộc cạnh tranh với “Thần Châu”, nhưng danh tiếng, hình tượng đều bị đối thủ kéo xa khoảng cách, mặc dù trên thực tế, từ công nghệ, chất lượng sản phẩm đến quảng cáo, “Vạn Gia Lạc”, đều không thua “Thần Châu”. Nhưng vì sơ suât, họ đã trao “ngọn đuốc Á vận hội” vào tay đối thủ, thêm vào đó, “Thần Châu” nắm được cợ hội này và tương kế tựu kế, khiến cho “Thần Châu” chiến thắng “Vạn Gia Lạc”, chiếm lĩnh thị trường

>> Xem thêm: Có nên mua máy phun sương tạo ẩm qua mạng?

Add a Comment